Người nổi tiếng

Hồi Ức Kẻ Sát Nhân Ai Là Hung Thủ Là Nguyên Mẫu Phim, Phát Hiện Hung Thủ Là Nguyên Mẫu Phim

Cuối phim Hồi ức kẻ sát nhân (tựa tiếng Anh: Memories of murder) (2003) của đạo diễn Bong Joon Ho, viên cảnh sát Park Doo Man dùng phương pháp “eye contact” nhìn thẳng vào màn hình để tìm thủ phạm. Gần 20 năm trôi qua, hành động đó vẫn còn nguyên giá trị điện ảnh.

Đang xem: Hồi ức kẻ sát nhân ai là hung thủ

Đạo diễn xứ kim chi Bong Joon Ho đã đắm chìm trong các buổi phỏng vấn lẫn các giải thưởng danh giá phương Tây ồ ạt ập đến tác phẩm thứ bảy trong sự nghiệp của ông: Parasite (tựa Việt: Ký sinh trùng). Tuy vậy, nhiều nhà phê bình thật sự tìm hiểu cặn kẽ về sự nghiệp của đạo diễn 50 tuổi vẫn luôn mê đắm tác phẩm thứ hai của ông: Hồi ức kẻ sát nhân. Ra đời cách tác phẩm đầu tiên của Bong Joon Ho ba năm là Barking dogs never bite (Chó sủa thì không cắn), Memories of Murder có thể nói theo các nhà phê bình phim Mỹ là “kiệt tác” điện ảnh.

*

Nhân vật của nam diễn viên Song Kang Ho dùng phương pháp eye contact để tìm hung thủ trong đám khán giả.

Tên sát nhân lộ diện

Hồi ức kẻ sát nhân được Bong Joon Ho lấy cảm hứng từ vụ giết người hàng loạt gây rúng động lịch sử Hàn Quốc (từ ngày 15.9.1986 đến 3.4.1991) và đồng thời từ tác phẩm cùng đề tài của Mỹ là Zodiac (2007) của đạo diễn David Fincher. Với tông màu u tối chủ đạo cùng phần nhạc nền thê lương, tác phẩm dắt tay người xem về lại thị trấn Hwaseong, tỉnh Gyeonggi năm xưa nơi nhiều nạn nhân nữ bị cưỡng hiếp và giết chết. Trong phim, tài tử Song Kang Ho vào vai cảnh sát Park Doo Man lần theo dấu vết tên thủ phạm. Hàng loạt cái chết liên tục xảy ra mà Park Doo Man lẫn sở cảnh sát vẫn bế tắc trong việc điều tra, một cảnh sát khác từ Seoul là Seo Tae Yoon (Kim Sang Kyung) được điều về thị trấn để gỡ rối tình hình. Thế nhưng sau đó, cả Seo, Park và nhiều tay cảnh sát khác chỉ ngày càng điên đầu vì tên sát nhân vẫn cứ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Tác phẩm thứ hai này đánh dấu mối quan hệ nghề nghiệp dài lâu giữa Bong Joon Ho và “trai xấu” màn ảnh Hàn là Song Kang Ho. Trên màn ảnh, nhân vật của anh có một kỹ thuật nghiệp vụ đó là “eye contact” (giao tiếp bằng mắt), chỉ cần nhìn vào mắt kẻ tình nghi là cảnh sát Park có thể nhận diện được thủ phạm. Còn đồng nghiệp của anh là Seo lại lý tính và luôn nói câu cửa miệng “Giấy trắng mực đen không biết nói dối”.

Khi chuyển thể các sự kiện giết người ở thị trấn Hwaseong lên màn bạc, Bong Joon Ho đã cấu tứ lại rất nhiều yếu tố. Tuy trung thành với dữ kiện đời thật là các nạn nhân nữ tay luôn bị trói ngoặt ra đằng sau, bị cưỡng hiếp, nhét vật lạ vào cửa mình và bị tên sát nhân dùng đồ lót để trùm lên đầu sau mỗi lần y gây án, nhưng Bong Joon Ho đã chọn vài nạn nhân tiêu biểu nhất, mang nhiều “tiềm năng” điện ảnh nhất để làm phim. Trong suốt tác phẩm, nhà làm phim không đề cập đến số lượng nạn nhân nữ bị giết hại. Còn trên thực tế, số phụ nữ thiệt mạng là 10 người.

Xem thêm: Vật Liệu Hút Ẩm Là Gì ? Tại Sao Chúng Ta Phải Dùng Chất Hút Ẩm?

Cảnh thị phạm trên ruộng lúa.

Tác phẩm ra mắt khán giả Hàn Quốc năm 2003, khi ấy, tên sát nhân vẫn chưa bị bắt. Và trước đó 14 năm, một nạn nhân nam tên Yoon Sang Yeo đã bị bắt oan (vào ngày 27.7.1989), ngồi tù 19 năm rưỡi (được thả năm 2009) do bị tình nghi liên quan đến vụ sát hại hàng loạt kia. Điều đáng chú ý là Yoon bị bắt khi nạn nhân nữ thứ tám được phát hiện và cảnh sát khi đó đã ép anh khai sai sự thật, dùng nhục hình để hỏi cung và là trường hợp bị đem đi giả lập tình huống (copycat crime). Bằng sự khéo léo, đạo diễn Bong Joon Ho đưa ngay sự kiện này lên phim, mời nam diễn viên Park No Shik hóa thân thành Baek Kwang Ho (tức Yoon Sang Yeo năm xưa). Và cảnh thị phạm nhân vật Baek Kwang Ho trước mắt người dân thị trấn là một trong những cảnh đắt trong phim bởi nhân vật này được nhà làm phim khắc họa là nhân vật thiểu năng và chỉ biết gọi bố khi bị đám cảnh sát bất tài lôi xềnh xệch giữa ruộng lúa. Sở dĩ xảy ra trường hợp thị phạm kia vì cảnh sát Park không thể dùng phương pháp eye contact với Baek Kwang Ho. Kỹ thuật này chỉ có tác dụng với người tỉnh táo, còn Baek lại lúc tỉnh lúc mê, ánh mắt vô hồn và nhiều khi chẳng biết mình nói gì.

Nếu Baek Kwang Ho chết thương tâm trên phim thì người tạo cảm hứng cho nhân vật này là Yoon Sang Yeo ngoài đời thật, đến hôm nay, đã đệ đơn kiện những cảnh sát năm xưa đã áp bức mình để chứng minh bản thân trong sạch. Sở dĩ anh ta làm vậy vì tên sát nhân đã lộ diện: Lee Choon Jae.

Tra vấn cả khán giả

*

Nam diễn viên Park Hae Il hóa thân thành nhân vật bị tình nghi trên phim.

Đạo diễn Bong khi làm phim đã phải vật lộn với màn sương mù về gã sát nhân máu lạnh, ông tham khảo ý kiến của hàng loạt quan chức, cánh nhà báo, cảnh sát, điều tra viên… để xây dựng nhân vật này thật nhất có thể. Tái hiện lại chân dung của tên sát nhân đời thật được gọi là “Zodiac kiểu Hàn” này dù không biết đích xác trong quá trình làm phim khi ấy, đạo diễn Quái vật sông Hàn đã dồn hết sự chú ý cảm tính của ông vào nhân vật có hình dáng thư sinh, bàn tay mềm như tay con gái (tên sát nhân Lee Choon Jae ngoài đời nổi bật bởi những đặc điểm này) là Park Hyeon Gyu (Park Hae Il đóng) theo như những gì mà ông thu thập được từ quá trình tìm tòi cần mẫn.

Ở những cảnh cuối phim, Hồi ức kẻ sát nhân khiến người xem choáng ngợp vì nhịp phim nhanh, âm nhạc dồn dập, và hai tay cảnh sát hành động như những gã mất nhân tính. Khi sở cảnh sát gửi DNA của nạn nhân sang Mỹ để thẩm định do ở Hàn Quốc lúc đó kỹ thuật này chưa phát triển (ngoài đời thật, cảnh sát Hàn gửi DNA sang Nhật khi nạn nhân thứ chín bị giết), Park và Seo đã tìm đến nhà của Park Hyeon Gyu và lôi tên này ra giữa đường tàu để tra khảo dưới làn mưa giá buốt. Có một số vấn đề cần nhấn mạnh ở cảnh này: Bong Joon Ho là nhà làm phim hấp thụ rất mạnh điện ảnh phương Tây, với cảnh đắt giá này, nếu ở phim cổ điển Mỹ, thường thấy tội phạm chạy ra khỏi đường hầm và khiến khán giả nhận diện được thì với Bong, một nhân vật không hẳn là tội phạm (Park Hyeon Gyu) lại chạy ngược vào phía trong hầm tối. Một hành động mở mang nhiều ẩn ý. Sở dĩ hai tay cảnh sát để Park Hyeon Gyu thoát thân bởi vì kết quả DNA mà họ nhận được không khớp với DNA của hắn ta. Cảnh sát Park đã dùng kỹ thuật eye contact để nhìn vào mắt Park Hyeon Gyu và kết quả nhận về là con số không. Anh hỏi một câu khiến khán giả giật mình: “Tại sao mỗi sáng mày có thể thức dậy được?”.

Cũng trong năm 1991, vụ giết người, cưỡng hiếp hàng loạt ở thị trấn Hwaseong bị bế tắc trong điều tra. Đến ngày 18.9.2019, Lee Choon Jae bị lộ diện vì cảnh sát Hàn Quốc phát hiện DNA một trong 10 nạn nhân ở Hwaseong khớp với DNA của hắn ta. Lúc cảnh sát phát hiện ra điều này, Lee đang ngồi bóc lịch trong nhà tù Busan vì đã cưỡng hiếp và giết chết chị gái mình (lúc đó cô này 18 tuổi) ngày 13.1.1994. Hắn ta chối bỏ hết cáo buộc của cảnh sát. Thế nhưng đến ngày 2.10.2019, cảnh sát Hàn Quốc cho biết Lee đã thừa nhận mình là tên đầu sỏ trong vụ giết người hàng loạt lên đến 15 người phụ nữ: bao gồm 10 nạn nhân ở Hwaseong (bao gồm cả trường hợp giả lập tình huống) và 5 người khác (3 trong số đó cũng ở thị trấn này nhưng không thuộc đường dây cưỡng hiếp hàng loạt kia, 2 trường hợp còn lại ở thị trấn Cheongju). Song 15 nạn nhân đó là do Lee tự khai, hắn còn bị cáo buộc giết thêm 1 người phụ nữ khác, cưỡng hiếp và tham gia cưỡng hiếp tập thể trên 30 nạn nhân khác.

Xem thêm: Các Chức Năng Của Thị Trường Tài Chính Và Các Chức Năng Của Nó

*

Tên sát nhân ngoài đời thật trùng khớp gần như hoàn toàn với mô tả năm xưa.

Khi hay tin tên sát nhân mà mình làm phim năm xưa lộ diện, Bong Joon Ho đang ở nước ngoài dự sự kiện xung quanh tác phẩm Ký sinh trùng. Ông không giấu nổi sự ngạc nhiên, đồng thời cho biết rằng điều đó là vết thương không bao giờ kín miệng trong đất nước mình. Song ta hãy trở lại cuối phim Hồi ức kẻ sát nhân. Đó là những phân cảnh đắt địa trong lịch sử điện ảnh Hàn. Cảnh sát Park lúc này đã đề huề bên gia đình, anh bỗng thăm lại hiện trường một trong những vụ án mạng mà mình từng điều tra cạnh cánh đồng lúa hửng vàng. Khi đang chăm chú nhìn vào nơi nạn nhân nằm chết năm xưa, một cô bé đến và nói với Park rằng từng có một người đàn ông dung mạo “bình thường” cũng đến thăm nơi này. Cô bé cho biết, người đàn ông đó nói với cô rằng sở dĩ ông ta làm vậy vì ông ta đã làm một chuyện rất quen thuộc ở đây. Park tra lại ký ức, và trong một thoáng, như vỡ lẽ một điều gì, anh nhìn chằm chằm vào màn ảnh và dùng phương pháp eye contact để tìm hung thủ trong đám khán giả. Cái kết gây ám ảnh này cũng là mục đích của Bong Joon Ho: ông làm tác phẩm với ước muốn tên sát nhân vào rạp để xem (trên thực tế Lee đang ngồi tù).

Đến cuối cùng, cảnh sát Hàn Quốc cho biết Lee Choon Jae tuy chịu trách nhiệm về 10 nạn nhân nữ năm xưa nhưng thời hiệu tra cứu vụ án đã khép lại từ năm 2006. 5 nạn nhân trong số 15 người tiếp tục được cảnh sát mở rộng điều tra. Cũng giống như vụ án rơi vào bế tắc mà tội phạm khi ấy vẫn chưa được nhận diện, cái nhìn điện ảnh của “báu vật diễn xuất Hàn Quốc” Song Kang Ho qua 16 năm vẫn còn nguyên giá trị như ngày mà nó sục sự tìm kiếm vào khán giả năm nào.

READ  Trang Nemo Là Ai, Tiểu Sử Nguyễn Hương Trang Là Ai, Nguyễn Hương Trang

Trả lời

Back to top button