Cơ Cấu Thị Trường Là Gì ? Cơ Cấu Thị Trường In English

*

Tin tức Tuyển sinh Đào tạo Chuẩn đầu ra Ngành Kế toán Chương trình đào tạo Ngành Kế toán Các bộ môn Cố vấn học tập Ngành Tài chính Ngân hàng Ngành kế toán Bộ môn Nguyên lý kế toán Giới thiệu Thông báo Bộ môn Kế toán tài chính Giới thiệu Thông báo Bộ môn Kiểm toán Giới thiệu Thông báo Bộ môn Kế toán quản trị Giới thiệu Thông báo Bộ môn khác Tổ môn Thuế Hợp tác quốc tế Chương trình LCCI Giới thiệu Học thuật Cơ hội nghề nghiệp Công tác sinh viên Thông báo Đào tạo Kế hoạch học tập Thời khóa biểu Thay đổi lịch học Lịch thi Điểm thi Download tài liệu

Học thuật

Trang chủ
Học thuật
Bài viết GVCH

So sánh đặc điểm các cấu trúc thị trường trong kinh tế vi mô

SO SÁNH ĐẶC ĐIỂM CÁC CẤU TRÚC THỊ TRƯỜNG TRONG KINH TẾ VI MÔ

(phần 1)

ThS. Lê Thị Hồng Phấn

Bộ môn Kinh tế học – Khoa tranminhdung.vn

Kinh tế vi mô là một trong những môn học thuộc khối kiến thức cơ sở ngành của nhóm ngành kinh tế. Đây là một môn học rất quan trọng của sinh viên ngành kinh tế, nó trang bị những khái niệm cơ bản cũng như những quy luật vận hành của nền kinh tế thị trường. Do đó, việc nắm vững kiến thức nền tảng này sẽ giúp sinh viên học các môn chuyên ngành và vận dụng tốt hơn vào thực tế. Một trong những kiến thức trọng tâm của Kinh tế vi mô là phân biệt các cấu trúc thị trường thông qua các đặc điểm: số lượng người mua, người bán, sản phẩm, đường cầu, đường doanh thu biên, sức mạnh thị trường, rào cản thị trường, cạnh tranh qua giá và cạnh tranh phi giá.

Đang xem: Cơ cấu thị trường là gì

Tuy nhiên, trong quá trình học tập, không ít sinh viên đã gặp khó khăn khi so sánh các điểm khác biệt trong 4 cấu trúc thị trường: thị trường cạnh tranh hoàn toàn, thị trường độc quyền hoàn toàn<1>, thị trường cạnh tranh độc quyền và thị trường độc quyền nhóm. Bài viết này nhằm tổng hợp và so sánh các đặc điểm để làm rõ sự khác nhau trong từng cấu trúc thị trường. Qua đó, sinh viên sẽ vận dụng tốt hơn vào việc xác định mức sản lượng và giá bán để tối đa hóa lợi nhuận đối với doanh nghiệp (phần 2), nắm bắt những nguyên lý nền tảng can thiệp của Chính phủ và thị trường và đánh giá được hiệu quả hoạt động của từng cấu trúc thị trường (phần 3).

1/ Khái niệm thị trường

Có nhiều định nghĩa về thị trường:

Theo Begg D., Fisher S., Dornbusch R. (2007), thị trường là tập hợp các sự thỏa thuận thông qua đó, người bán và người mua tiếp xúc với nhau để trao đổi hàng hóa và dịch vụ.

Thị trường là sự biểu thị quá trình mà nhờ đó các quyết định của các hộ gia đình về việc tiêu dùng các hàng hóa khác nhau, các quyết định của các hãng về việc sản xuất cái gì và sản xuất như thế nào và sản xuất cho ai được điều hòa bởi sự điều chỉnh giá.

Thị trường là một tập hợp các thỏa thuận mà thông qua đó người bán và người mua tác động qua lại với nhau để trao đổi một cái gì đó khan hiếm.

Các khái niệm thị trường trên đều cho thấy thị trường không gắn với không gian hay thời gian nhất định. Bất cứ khi nào, bất cứ nơi đâu, có giao dịch diễn ra là có thị trường.

Theo hình thức biểu hiện bên ngoài thị trường có các dạng sau:

Dạng 1: Là dạng thị trường mà người mua, người bán trực tiếp gặp nhau, để mua bán hàng hóa. Ví dụ: Chợ, cửa hàng, nhà hàng, khách sạn…Dạng 2: Là dạng thị trường hoạt động chủ yếu thông qua những người hoặc tổ chức trung gian. Ví dụ: Thị trường vốn, thị trường bất động sản, thị trường chứng khoán,…Dạng 3: Là một dạng thị trường phát triển cao cấp hơn so với cửa hàng về phương thức kinh doanh và phương thức thanh toán. Người bán định sẵn giá và trưng bày, người mua tự lựa chọn những thứ cần mua. Ví dụ: Siêu thịDạng 4: Là dạng thị trường mà những người mua thường tổ chức đấu giá lẫn nhau để có được những thứ mình cần trong khi đó người bán ở vai trò thụ động. Ví dụ: Thị trường bán đấu giá, thị trường đồ cổ, thị trường các tác phẩm nghệ thuật, thị trường xây dựng công trình, …

Mặc dù khác nhau về hình thức nhưng các thị trường đều thực hiện chức năng: xác định giá cả đảm bảo sao cho số lượng hàng hóa mà những người mua muốn mua ngang bằng với số lượng hàng hóa mà những người bán muốn bán<2>.

Hình thức biểu hiện của thị trường rất đa dạng. Trong thực tế, có những thị trường có rất nhiều người bán, rất nhiều người mua, đồng thời lại có những thị trường chỉ có một hoặc một số người bán, người mua. Hành vi của những người bán, người mua này cũng đa dạng và phức tạp. Để thuận lợi trong quá trình nghiên cứu, các nhà kinh tế đã tập hợp các doanh nghiệp có cùng những hành vi trong những điều kiện cụ thể vào một cấu trúc thị trường.

2/ Cấu trúc thị trường

Cấu trúc thị trường là một thuật ngữ mô tả hành vi của người bán và người mua trong thị trường. Các nhà kinh tế căn cứ vào mức độ cạnh tranh hay mức độ độc quyền và chia ra các cấu trúc thị trường sau:

· Cạnh tranh hoàn toàn.

· Độc quyềnhoàn toàn.

· Cạnh tranh độc quyền.

· Độc quyền nhóm (tập đoàn)

Sự khác nhau giữa các cấu trúc thị trường thường được xem xét qua: số lượng người bán người mua, tính đồng nhất hay sự giống nhau của sản phẩm, sức mạnh thị trường, rào cản gia nhập thị trường, cạnh tranh qua giá và cạnh tranh phi giá.

a/ Cạnh tranh hoàn toàn

Thị trường cạnh tranh hoàn toàn có rất nhiều người bán và người mua. Các doanh nghiệp cung cấp sản phẩm hoàn toàn giống nhau (đồng nhất hay chuẩn hóa). Vì thế mỗi người bán chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong tổng cung của ngành và không có doanh nghiệp nào có khả năng ảnh hưởng đến giá sản phẩm trên thị trường. Vì bán sản phẩm giống nhau hoàn toàn nên việc bán với giá khác các doanh nghiệp khác sẽ dẫn đến cầu vô cùng co giãn. Do đó, đường cầu của doanh nghiệp là một đường nằm ngang song song với trục hoành (cầu co giãn vô cùng).Giá bán sản phẩm trên thị trường này sẽ do cung cầu thị trường quyết định và doanh nghiệp sẽ có thể bán hết sản phẩm của mình tại mức giá thị trường đó.

*

Tuy nhiên, cần chú ý cầu thị trường là tổng cầu của tất cả các khách hàng (cá nhân), vì vậy nó vẫn là đường cầu của một hàng hóa điển hình dốc xuống về phía phải.

Vì mỗi doanh nghiệp chiếm thị phần rất nhỏ trên thị trường và bán sản phẩm giống hệt nhau, do đó cạnh tranh về giá sẽ khiến cho cầu co giãn vô cùng và cạnh tranh phi giá (chất lượng, mẫu mã, thương hiệu, quảng cáo…) là điều thực sự không cần thiết vì ở thị trường này người mua và người bán hoàn toàn có đầy đủ thông tin về sản phẩm.

Trong thị trường cạnh tranh hoàn toàn, doanh nghiệp có thể tham gia hoặc rút lui khỏi thị trường một cách dễ dàng, nghĩa là các doanh nghiệp và các yếu tố sản xuất có thể di chuyển tự do từ ngành sản xuất này sang ngành sản xuất khác, để tìm kiếm con đường nào có lợi nhất.

Trong thực tế, khó có một thị trường nào có đầy đủ những đặc điểm của thị trường cạnh tranh hoàn toàn, người ta thường cho rằng thị trường cổ phiếu, thị trường nông sản, … có những đặc điểm tương đối gần giống với những đặc điểm của thị trường cạnh tranh hoàn toàn.

b/ Độc quyền hoàn toàn

Khác với thị trường cạnh tranh hoàn toàn có nhiều người bán, thị trường độc quyền hoàn toàn chỉ có duy nhất một người bán. Họ sản xuất ra một loại sản phẩm hoặc cung cấp một loại dịch vụ riêng biệt, không có sản phẩm khác thay thế tốt cho sản phẩm này. Sự khác nhau cơ bản giữa cạnh tranh hoàn toàn và độc quyền bán hoàn toàn nằm ở phía đường cầu. Doanh nghiệp cạnh tranh hoàn toàn là người chấp nhận giá và có thể bán hết sản lượng của mình ở mức giá chấp nhận đó. Mức giá này được xác định bởi cung cầu của thị trường và đường cầu doanh nghiệp nằm ngang. Vì thế, đường cầu doanh nghiệp cũng chính là đường doanh thu biên và doanh thu trung bình. Đối với doanh nghiệp độc quyền bán hoàn toàn, do là người bán duy nhất trên thị trường nên đường cầu doanh nghiệp cũng chính là đường cầu thị trường, là đường cầu dốc xuống về phía phải.

*

Đường cầu dốc xuống dưới hàm ý ba đặc điểm sau:

Giá cao hơn doanh thu biên: Với đường cầu dốc xuống, nhà độc quyền chỉ có thể tăng sản lượng bán bằng cách giảm giá. Vì phải hạ giá mới bán thêm được sản phẩm nên doanh thu biên nhỏ hơn giá (hay doanh thu trung bình) với mọi mức sản lượng trừ đơn vị sản phẩm đầu tiên. Bởi vì giá thấp hơn không chỉ áp dụng cho đơn vị sản phẩm bán thêm mà áp dụng cho tất cả các đơn vị sản phẩm mà lẻ ra có thể bán ở mức giá cao hơn.

*
(1)

Trong đó:

MR : Doanh thu biên

P : Giá bán

ED : Độ co giãn của cầu theo giá

Qua công thức trên ta thấy doanh thu biên bằng giá cộng thêm một đại lượng mang dấu âm, do đó doanh thu biên phải nhỏ hơn giá. Đường doanh thu biên phải nằm dưới đường cầu, trừ điểm đầu tiên. Như vậy, đường cầu chính là đường doanh thu trung bình nằm phía trên đường doanh thu biên, đây là điểm khác biệt với doanh nghiệp cạnh tranh hoàn toàn.

Xem thêm: tuyển dụng nhân viên thị trường

Người đặt giá: Với đường cầu dốc xuống, mỗi mức sản lượng gắn liền với một mức giá duy nhất, thông thường nhà độc quyền luôn muốn bán với giá cao và sản lượng lớn. Tuy nhiên, vì đường cầu dốc xuống, tất yếu nhà độc quyền xác định mức giá càng cao thì chỉ bán được sản lượng thấp và muốn bán nhiều sản phẩm thì giá phải thấp. Nhà độc quyền không thể tăng giá mà sản lượng bán lại không bị giảm. Do đó, hình dạng đường cầu dốc xuống làm hạn chế sức mạnh của nhà độc quyền.Cầu co giãn theo giá:

Với công thức (1) ta thấy:

*

Doanh nghiệp độc quyền chọn mức giá hoặc sản lượng có cầu co giãn nhiều (ED> 1), vì nếu cầu không co giãn thì doanh thu biên (MR) sẽ âm. Khi doanh thu biên là số âm thì tổng doanh thu (TR) đang giảm dần. Việc tăng sản lượng sẽ làm tổng chi phí tăng nhưng tổng doanh thu (TR) giảm thì lợi nhuận của giảm. Do đó, doanh nghiệp độc quyền luôn hoạt động trong vùng có cầu co giãn nhiều.

Do là doanh nghiệp duy nhất cung cấp toàn bộ sản phẩm cho thị trường, với sức mạnh độc quyền quá lớn nên cạnh tranh về giá và phi giá là điều không cần thiết đối với doanh nghiệp độc quyền hoàn toàn. Và những doanh nghiệp nào muốn gia nhập thị trường này cũng rất khó khăn và gần như không thể do bị những rào cản lớn như:

c/ Cạnh tranh độc quyền

Thị trường cạnh tranh độc quyền vừa có tính cạnh tranh vừa mang tính độc quyền là do trên thị trường có nhiều người bán sản phẩm vừa giống nhau lại vừa có sự khác biệt. Sự khác biệt của sản phẩm có thể là những khác biệt hữu hình trong các sản phẩm của những người bán khác nhau trong ngành như kiểu dáng, màu sắc, độ bền,… nhưng cũng có thể là những khác biệt vô hình như vị trí, niềm tự hào, sự thân thiện của nhân viên bán hàng, tính hiệu quả của quảng cáo, sự sẵn có của tín dụng, danh tiếng của sản phẩm,… Ví dụ: dầu gội, tập học sinh, kem đánh răng, thuốc trị bệnh thông thường, phim… là những sản phẩm thuộc thị trường cạnh tranh độc quyền.

Do các doanh nghiệp đều có chút ít thế lực độc quyền, có thể kiểm soát giá sản phẩm của mình, thể hiện đường cầu của doanh nghiệp dốc xuống về phía phải. Đường cầu về sản phẩm của doanh nghiệp cạnh tranh độc quyền khác với đường cầu của doanh nghiệp cạnh tranh hoàn toàn và độc quyền hoàn toàn ở chỗ hệ số co giãn ở các điểm khác nhau trên đường cầu. Vì có nhiều doanh nghiệp nhỏ trong thị trường cạnh tranh độc quyền và sản phẩm các doanh nghiệp là những sản phẩm có khả năng thay thế cao chứ không phải thay thế hoàn toàn do đó đường cầu về sản phẩm của doanh nghiệp cạnh tranh hoàn toàn co giãn hơn đường cầu của doanh nghiệp độc quyền hoàn toàn, nhưng không phải là co giãn vô cùng như của doanh nghiệp cạnh tranh hoàn toàn. Chính sự khác biệt giữa các sản phẩm, nên không thể có một mức giá duy nhất cho tất cả sản phẩm, mà hình thành một nhóm giá gồm nhiều mức giá nhưng chênh lệch không nhiều.

*

Do sản phẩm giữa các doanh nghiệp khác nhau, nên khó xác định đường cầu thị trường cho tất cả sản phẩm.

Một số nhà kinh tế cho rằng mỗi doanh nghiệp có một lượng khách hàng quen do sự hấp dẫn riêng về sản phẩm của họ (như đặc tính về sở thích, mẫu mã, bao bì…). Do đó, doanh nghiệp có thể thay đổi giá trong một giới hạn nhất định mà không bị mất khách hàng, và nhiều khi còn có thể thu hút thêm được một số khách hàng khác. Tuy nhiên, nếu giá sản phẩm vượt qua giới hạn đó sẽ ảnh hưởng lớn đến tâm lý người tiêu dùng và đến lượng hàng tiêu thụ.

Cạnh tranh về giá và cạnh tranh phi giá thực sự rất quan trọng đối với các doanh nghiệp trong thị trường cạnh tranh độc quyền. Bởi vì, khả năng thay thể của sản phẩm là rất cao giữa các doanh nghiệp, do đó doanh nghiệp nào có giá tốt, quảng cáo tốt, chất lượng cao, thương hiệu mạnh, dịch vụ hậu mãi tốt … đều nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường rất nhanh. Các doanh nghiệp nên xác định giá và các chiến lược cạnh tranh phi giá đều phải dựa trên cơ sở có tính đến phản ứng của đối thủ cạnh tranh.

Trong thị trường cạnh tranh độc quyền,các doanh nghiệp sẵn sàng gia nhập và rút lui khỏi thị trường một cách dễ dàng, tuy nhiên cũng không quá dễ dàng gia nhập như thị trường cạnh tranh hoàn toàn, do đó các doanh nghiệp mới (tiềm tàng) cần xem xét đến tình hình các doanh nghiệp trong ngành để từ đó có quyết định có nên gia nhập thị trường hay không.

d/ Độc quyền nhóm (độc quyền tập đoàn)

Thị trường độc quyền nhóm là cấu trúc thị trường trong đó một số doanh nghiệp chi phối cả thị trường về hàng hóa và dịch vụ. Vì tổng lượng hàng hóa và dịch vụ trên thị trường đều do một vài nhà độc quyền cung cấp quyết định cho nên khi một doanh nghiệp điều chỉnh lượng cung cũng sẽ ảnh hưởng đến tổng cung thị trường. Hay nói cách khác các doanh nghiệp phụ thuộc lẫn nhau và mỗi doanh nghiệp đều phải cân nhắc các phản ứng có thể xảy ra của các đối thủ về quyết định sản lượng và giá bán.

Tùy vào sự khác biệt sản phẩm có thể chia độc quyền nhóm thành 2 loại:

Độc quyền nhóm thuần túy: Gồm các doanh nghiệp sản xuất sản phẩm giống nhau hay sản phẩm chuẩn hóa.Ví dụ : luyện kim, hóa dầu, thép, nhôm …Độc quyền nhóm phân biệt: Gồm các doanh nghiệp sản xuất sản phẩm khác nhau như ôtô, đồ điện, máy tính, sản xuất máy bay…

Đường cầu thị trường độc quyền nhóm có thể thiết lập dễ dàng, nhưng rất khó thiết lập đường cầu của từng doanh nghiệp vì phải dự đoán chính xác lượng cầu thị trường và số lượng cung ứng của các đối thủ ở mỗi mức giá thì mới thiết lập được đường cầu sản phẩm của doanh nghiệp xác đáng.

*

Thế lực độc quyền của các doanh nghiệp độc quyền nhóm rất lớn do đó các doanh nghiệp mới (tiềm tàng) khó hoặc không thể gia nhập ngành. Các doanh nghiệp nếu muốn gia nhập thị trường thường đối diện với các rào chắn như: độc quyền về bằng phát minh sáng chế hay quy trình công nghệ, có ưu thế về quy mô lớn, uy tín, thương hiệu, khả năng sản xuất thừa …

Các doanh nghiệp độc quyền nhóm rất đa dạng và phụ thuộc lẫn nhau nên không có mô hình chuẩn về độc quyền tập đoàn. Tuy nhiên, trong kinh tế vi mô thường phân chia thị trường độc quyền nhómthành 2 loại như sau:

Các doanh nghiệp độc quyền nhóm không hợp tác với nhau: Khi các doanh nghiệp không liên lạc với nhau, không thương lượng với nhau hoặc không có những hợp đồng ràng buộc mà cạnh tranh với nhau về giá, sản lượng, quảng cáo, chất lượng sản phẩm, …

Mô hình Cournot: Theo Cournot, khi một doanh nghiệp biết trước số lượng sản phẩm và giá bán của doanh nghiệp đối thủ, doanh nghiệp còn lại có thể xác định số lượng sản phẩm sản xuất và giá bán hợp lý để tối đa hóa lợi nhuận. Tuy nhiên, trong thực tế doanh nghiệp khó có thể chọn đúng mức sản lượng và giá bán để đạt được trạng thái cân bằng, mà thông thường các doanh nghiệp trải qua quá trình thăm dò và điều chỉnh thì mới đi đến được thế cân bằng này.Mô hình Stackelberg (lợi thế của người hành động trước): Theo Stackelberg, thị trường chỉ có hai doanh nghiệp sản xuất sản phẩm giống nhau và chi phí bằng nhau. Nếu có một doanh nghiệp công bố trước sản lượng sản xuất của mình thì doanh nghiệp đó có lợi thế hơn về qui mô sản lượng và lợi nhuận.Mô hình đường cầu gãy: Mô hình này giải thích tại sao các doanh nghiệp độc quyền nhóm giảm giá khi các đối thủ giảm giá và sẽ không tăng giá khi các đối thủ tăng giá. Đồng thời giải thích hiện tượng “giá cứng nhắc” – doanh nghiệp có xu hướng ổn định giá ngay cả khi cho phí biên của họ tăng.

Các doanh nghiệp hợp tác với nhau: Các doanh nghiệp có thể thỏa thuận công khai hay ngấm ngầm về với nhau về giá bán và sản lượng để tránh (hạn chế) đối đầu hay cạnh tranh. Họ có thể thống nhất giảm sản lượng để tăng giá hoặc bán cùng mức giá cao hay giảm giá để tạo rào cản thị trường khi có doanh nghiệp mới xuất hiện. Các doanh nghiệp có thể thương lượng với nhau và có những hợp đồng ràng buộc để đưa ra các quyết định chung.

Mô hình lãnh đạo giá: Khi một doanh nghiệp chiếm ưu thế về chi phí sản xuất thấp, chất lượng sản phẩm đảm bảo, ổn định, có uy tín trên thị trường, có quy mô sản xuất lớn, sản lượng cung ứng chiếm tỷ trọng cao trong ngành thông thường họ quyết định giá bán, các doanh nghiệp khác sẽ là người chấp nhận giá đó và làm theo.Mô hình Cartel: Hiệp hội các nước xuất khẩu dầu mỏ thế giới (OPEC), Hiệp hội các nước xuất khẩu đồng (CIPEC), Liên minh bô xít thế giới IBA,… là những ví dụ điển hình về mô hình các doanh nghiệp được phép hợp tác công khai và được thế giới công nhận.Lý thuyết trò chơi: Lý thuyết này đem lại cho chúng ta sự hiểu biết sâu sắc về việc tại sao lại khó duy trì sự hợp tác ngay cả khi sự hợp tác làm lợi cho cả hai bên. Câu chuyện về tình thế lưỡng nan của người tù hàm chứa bài học phổ biến có thể áp dụng cho bất cứ nhóm người nào mà trong đó các thành viên đang tìm cách hợp tác với nhau.

Cạnh tranh phi giá thực sự quan trọng đối với các doanh nghiệp độc quyền nhóm bởi vì thông thường giá của các sản phẩm giống nhau, doanh nghiệp nào có chính sách hậu mãi, quảng cáo, sức mạnh thương hiệu tốt hơn thì sẽ bán được nhiều hơn.

Tóm lại, những điểm khác nhau giữa 4 cấu trúc thị trường được tóm tắt trong bảng sau:

Cạnh tranh hoàn toàn Độc quyền hoàn toàn. Cạnh tranh độc quyền. Độc quyền nhóm
1. Đường cầu doanh nghiệp Nằm ngang Dốc nhiều Thoải nhiều Dốc xuống
2. Đường cầu thị trường Dốc xuống Dốc xuống Dốc xuống Dốc xuống
3. Đường doanh thu biên Trùng với đường cầu Nằm dưới đường cầu Nằm dưới đường cầu Nằm dưới đường cầu
4.Số lượng người bán Rất nhiều Một Nhiều Một vài
5. Sản phẩm Giống nhau Không có sản phẩm thay thế Vừa giống nhau vừa phân biệt Vừa giống nhauVừa phân biệt
6. Sức mạnh thị trường Không Rất mạnh Ít Mạnh
7. Rào cản gia nhập Không Lớn Không Lớn
8. Cạnh tranh qua giá Không cần thiết Không cần thiết Rất quan trọng Không nên
9. Cạnh tranh phi giá Không cần thiết Không cần thiết Rất quan trọng Rất quan trọng

Trong thực tế, việc phân biệt một loại hàng hóa nào đó thuộc cấu trúc thị trường nào thường gặp chút khó khăn. Ví dụ, ở Việt Nam hiện nay có khoảng 10 công ty bán ôtô, vậy đây là thị trường độc quyền nhóm hay cạnh tranh độc quyền. Hoặc sữa bột là sản phẩm phân biệt hay sản phẩm giống nhau. Đây cũng là câu hỏi mà các nhà kinh tế vẫn còn tranh luận. Song, khi phân tích về thị trường, tất cả các nhà kinh tế đều nhớ lại các bài học về cấu trúc thị trường và áp dụng chúng vào hoàn cảnh thích hợp.

Kết luận: Bài viết này nhằm giúp sinh viên nhận diện và so sánh đặc trưng của các cấu trúc thị trường cụ thể. Qua đó, sinh viên có kiến thức lý thuyết vững chắc để tiếp tục nghiên cứu và lý giải được hành vi của doanh nghiệp trên con đường tối đa hóa lợi nhuận, giải thích tại sao Chính phủ can thiệp vào thị trường và đánh giá hiệu quả hoạt động của từng cấu trúc thị trường trong quá trình học và vận dụng vào thực tế.

Tài liệu tham khảo:

– Trần Thừa, 2010, Kinh tế học vi mô, tái bản lần thứ năm, nhà xuất bản Giáo Dục, trang 23

– Cao Thúy Xiêm, 2009,Kinh tế học vi mô, tái bản lần 1, nhà xuất bản Đại học Kinh tế Quốc Dân, trang 133-136, trang 158-162, trang 181-182, trang 185-186

– Đinh Phi Hổ, 2009, Nguyên lý Kinh tế vi mô, nhà xuất bản Thống Kê, trang 213-418

– Nguyễn Văn Ngọc, 2008, Bài giảng nguyên lý kinh tế vi mô, nhà xuất bản Đại học Kinh tế Quốc Dân, trang 361-366, trang 382-417.

– Lê Bảo Lâm,2013, Kinh tế vi mô,nhà xuất bản Kinh tế, trang 234-260.

Xem thêm: hạch toán quyền mua cổ phiếu

– Nguyễn Văn Dần, Kinh tế học vi mô, 2009, nhà xuất bản Tài chính, trang 253-352.

Trả lời

Back to top button