Người nổi tiếng

Bài Ca Dao: Chuông Khánh Còn Chẳng Ăn Ai

*

Đây chính là bức Eileen huyền thoại được trả lại sau mười năm mất tích.Scott Wilson tìm thấy nó trong một bãi rác với một vết rách lớn trên vải, ai đó đã dùng dao đâm thủng bức tranh trước cả khi bảo

Các bảo tàng mỹ thuật đều mang một sứ mệnh cao cả, đó là gìn giữ và trưng bày các tác phẩm nghệ thuật đẹp đẽ, tôn vinh vai trò sáng tạo của các nghệ sĩ trong nền văn minh nhân loại. Tuy nhiên cũng có ngoại lệ, và cả hành tinh này cũng chỉ có duy nhất mình ngoại lệ mà ta sắp nói tới trong bài: Museum of Bad Art – Bảo tàng các tác phẩm mỹ thuật xấu xí.

Đang xem: Chuông khánh còn chẳng ăn ai nữa là mảnh chĩnh vứt ngoài bờ tre nghĩa là gì

Chuyện tưởng như đùa mà lại có thật. Sự sáng tạo của những người lập nên bảo tàng tư nhân này quả thật không đâu sánh được. MOBA có trụ sở tại Boston và hiện đã có đến ba chi nhánh tại bang Massachusetts (Hoa Kỳ). Năm 1994, nhà buôn đồ cổ Scott Wilson khi đi trên phố đã thấy một bức tranh đang nhô ra giữa hai cái thùng rác trên vỉa hè, chung quanh là những bao rác chờ được thu gom. Ban đầu ông chỉ ấn tượng với cái khung tranh và đem khoe với một người bạn tên là Jerry Reilly. Ông Reilly này thích cả bức tranh lẫn cái khung và liền đem treo trong nhà để khoe với bạn bè, đồng thời nhắn nhủ mọi người là nếu ai tìm thấy tranh nào xấu giống thế thì nhớ mang đến. Và rồi Wilson tìm được thêm một bức cũng “dễ thương y như vậy” (nguyên văn của Wilson). Hai ông bạn quyết định cùng nhau thành lập một bộ sưu tập. Vào một ngày đẹp trời, Reilly và vợ ông là Marie Jackson tổ chức một buổi tiệc dưới tầng hầm nhà mình với đông đủ bạn bè để cùng chứng kiến lễ khai trương “Bảo tàng tranh xấu”.

Tên của bảo tàng MOBA – Museum of Bad Art là một sự chơi chữ rất thông minh. Trong tiếng Anh, fine art nghĩa là mỹ thuật chỉ loại nghệ thuật thuần túy vì cái đẹp, nhằm phân biệt với applied art là nghệ thuật ứng dụng. Người chơi chữ đã thay chữ fine (đẹp, tốt, khỏe) bằng chữ bad (xấu, tồi, yếu). Lại dùng công thức đặt tên museum of… art rất phổ biến, nên cái tên này còn nhái được theo các bảo tàng nổi tiếng khác như MoMA (Museum Of Modern Art) ở New York chẳng hạn.

Khi rất nhiều tranh được nhặt nhạnh và đóng góp từ khắp nơi rồi thì căn hầm chật chội của nhà Reilly không đủ chỗ nữa. Hàng trăm người hiếu kỳ kéo đến để chiêm ngưỡng bộ sưu tập. Những người sáng lập định tạo ra một bảo tàng ảo trên phần mềm vi tính nhưng đến khi một đoàn khách du lịch quyết định ghé thăm “bảo tàng” thì ý tưởng này đã tiêu tan hoàn toàn. Năm 1995, bảo tàng chuyển đến tầng hầm một rạp hát tồi tàn của phường Dedham, với giờ mở cửa phụ thuộc hoàn toàn vào rạp hát bên trên, khi nào có vở diễn thì bảo tàng cũng mở cửa, khách xem hát được miễn phí vé vào cửa bảo tàng. Bị động như thế nên bảo tàng chỉ tổ chức được các tour tham quan đã đặt trước. Nhiều báo đã đến đưa tin viết bài, bảo tàng được mô tả là “nằm ngay cạnh khu nhà vệ sinh nam, ngoài tiếng xả nước liên tục và mùi đưa ra thì có lẽ vị trí này duy trì được độ ẩm hợp lý để bảo quản tranh”.

Tuyển chọn thế nào?

Tôn chỉ của bảo tàng là “Mang những tác phẩm tồi tệ nhất đến với đông đảo quần chúng nhất”. Hiện bộ sưu tập đã lên đến 600 tác phẩm với khoảng 70 trong số đó được trưng bày thường xuyên. 600 không phải là nhiều so với quãng thời gian 20 năm hoạt động và hàng nghìn tác phẩm được quyên góp mỗi năm, bởi lẽ tiêu chuẩn lựa chọn của bảo tàng cực kỳ khắt khe. Giám đốc phân tích mỹ học Marie Jackson cho biết: “9/10 tác phẩm gửi đến không được bảo tàng chấp nhận. Những gì các họa sĩ cho là xấu chưa chắc đã chạm được tới tiêu chuẩn vô cùng thấp của chúng tôi”. Giám tuyển Michael Frank cho biết các tác phẩm được lưu giữ ở đây đều phải thể hiện sự làm việc nghiêm túc của người sáng tác, mang theo tuyên ngôn nghệ thuật của họ và thật sự bắt mắt, nói ngắn gọn là chất lượng phải khiến người xem kêu lên: “Ôi trời ơi!”. Frank nói “Nó phải được tác giả chú tâm làm ra nhưng cuối cùng thất bại, hoặc trong quá trình sáng tác, hoặc ngay từ trong khâu lên ý tưởng”.

Bảo tàng không chấp nhận sản phẩm của trẻ em, các loại thủ công mỹ nghệ, đồ lưu niệm du lịch… Các tác phẩm hầu như được bảo tàng thu nhận miễn phí, nhưng đôi khi với những bức xấu đặc biệt thì phải bỏ tiền ra mua, nguyên tắc là không bao giờ trả quá 6.5USD, vậy mà cũng có những ngoại lệ phải bỏ ra gấp hai, gấp ba.

Phản ứng của công chúng

Buổi triển lãm ngoài trời đầu tiên có tên gọi “Những tác phẩm đi ra ngoài cửa sổ – Phòng tranh trong rừng” với tranh được treo trên cành cây. Nhạc dở tệ được bật lên để tạo một bầu không khí thưởng lãm trọn vẹn. Một buổi triển lãm khác có tên gọi “Trôi nổi trong biển tranh xấu” với 18 tác phẩm được bọc ni-lông trong suốt, treo dọc tường một hiệu rửa xe tự động, được mệnh danh là triển lãm drive-thru đầu tiên trên thế giới.

Khách tham quan thường ghi lại cảm nghĩ vào sổ lưu niệm. Có người ghi: “Những bức tranh này gây cảm giác cực kỳ khó chịu nhưng tôi lại không làm sao rời mắt được, chúng giống như một vụ tai nạn giao thông gớm guốc vậy”. Ngay cả nhân viên bảo tàng nhiều khi vẫn cười phá lên trong phòng trưng bày chứ đừng nói là khách.

Xem thêm: Ông Don Lam Là Ai ? Ông Don Lam: “Mr Wall Street” Của Việt Nam

Bảo tàng từng bị buộc tội là phản nghệ thuật, giễu nhại các tác phẩm mỹ thuật. Tuy nhiên, bà Louise Reilly Sacco (em gái Jerry Reilly) hiện là “Quyền giám đốc lâm thời điều hành vĩnh viễn” cho biết: “Nếu chúng tôi có chế giễu thì đối tượng là cả thị trường nghệ thuật chứ không phải người nghệ sĩ. Nhiều người muốn vẽ nhưng bị kìm lại bởi nỗi sợ, khi nhìn thấy những tác phẩm của chúng tôi thì họ được động viên và cứ thế thẳng tiến. Đây là một bảo tàng thật sự. Sự công nhận của nó ở phạm vi toàn thế giới”.

Giáo sư Dean Nimmer của Học viện nghệ thuật Massachusettes (kiêm Giám đốc thẩm mỹ của MOBA) cho rằng bảo tàng này thật sự chuyên nghiệp vì “nó áp dụng mô hình của các bảo tàng mỹ thuật và có bộ tiêu chuẩn đánh giá hoàn chỉnh”. Nhiều giáo viên cấp ba đưa học sinh đến MOBA trước rồi mới đến Bảo tàng Mỹ thuật Boston sau để học sinh có sự cảm nhận rõ rệt, “các em được giải phóng khỏi những luật lệ hà khắc của mỹ thuật, nếu dẫn chúng vào bảo tàng mỹ thuật trước, chúng như bị hăm dọa phủ đầu, còn dẫn vào MOBA trước thì chúng được cười đùa, chỉ trỏ, bày tỏ quan điểm và tranh luận với nhau”.

Ngoài ra các tác phẩm của bảo tàng còn được sử dụng cho mục đích nghiên cứu khoa học: tâm lý học, xã hội học, mỹ học với những kết luận gây bất ngờ cho giới chuyên môn.

*

Bức tranh đầu tiên trong bộ sưu tập của bảo tàng:” Lucy trên đồng hoa” (1969 -1970), sơn dầu trên vải với khung nguyên bản. Đây là nguồn cảm hứng và tiêu chuẩn cho tất cả những tác phẩm được lựa chọn về sau. Bức tranh được rất nhiều báo chí ca ngợi. Tờ The Montreal Gazette của Canada mô tả:“Một phụ nữ lớn tuổi đang nhảy múa trên cánh đồng hoa mùa xuân căng tràn nhựa sống, với bộ ngực chảy xệ nảy lên nảy xuống một cách vô thức và không thể lý giải nổi, tay phải bà đang giữ một cái ghế đỏ trong khi tay còn lại thì nắm một bó hoa cúc dại”.

Trộm tranh

Các chi nhánh của bảo tàng luôn mở cửa miễn phí và thường chẳng có ai ở đấy trực. Người xem nào hảo tâm thì để lại ít tiền hỗ trợ bảo tàng. Vậy mà vẫn có kẻ… nhẫn tâm ăn cắp tranh đòi tiền chuộc. Đã có hai vụ trộm tranh của bảo tàng khiến cho danh tiếng của nó càng vang dội. Năm 1996, một bức tranh của bảo tàng biến mất, cảnh sát Boston xếp vụ việc vào mục “trộm cắp tài sản”. Bảo tàng ra giá 6,5USD tiền thưởng cho ai trả lại bức tranh, về sau tăng lên 36,73USD nhưng vẫn bặt vô âm tín. Bẵng đi mười năm, vào năm 2006, tên trộm gọi điện đến bảo tàng để đòi tiền chuộc 5000USD, bảo tàng kiên quyết không trả nhưng cuối cùng tên trộm vẫn trả lại bức tranh.

Vào năm 2004 lại xảy ra một vụ trộm tranh khác. Lần này tên trộm để lại một tờ giấy yêu cầu $10 tiền chuộc nhưng lại sơ ý không cung cấp bất kỳ thông tin liên lạc nào. Vài ngày sau đó tên trộm trả lại bức tranh vào chỗ cũ và gửi thêm $10 ủng hộ bảo tàng. Sau đó bảo tàng đã tiến hành lắp đặt một camera theo dõi (không hoạt động) kèm theo ghi chú dán bên dưới: “Cảnh báo! Tòa nhà này được bảo vệ bởi một camera an ninh giả”.

Xem thêm: Hướng Dẫn Sử Dụng Tiền Ảo Bitcoin, Hướng Dẫn Chơi Bitcoin Cho Người Mới

Nếu bạn đọc nào có dịp đi thăm Boston thì nhất định không nên bỏ qua điểm đến thú vị này!

*

Logo của Bảo tàng với khẩu hiệu: “Nghệ thuật xấu đến mức không thể bỏ qua”. Mục tiêu của bảo tàng là “Tán dương công sức lao động của những nghệ sĩ khi tác phẩm của họ không được công nhận và triển lãm ở bất kỳ một phòng trưng bày nào khác”.

READ  Lil Shady Là Ai - Tiểu Sử, Sự Nghiệp, Đời Tư Của Nam Rapper

Trả lời

Back to top button