Hoa Tươi Đẹp

Biệt danh: “Nhỏ hoa bìm bịp”.

Biệt danh: “Nhỏ hoa bìm bịp”.

Có ai thắc mắc tại sao lại đặt “nhật ký của cô gái hoa bìm bịp” mà không phải là một loài hoa khác không?

Chuyện cũng qua lâu lắm rồi. Chả là hồi còn học cấp hai, trường có tổ chức lễ kỷ niệm ngày thành lập. Hồi ấy học trường chuyên, kỷ niệm thôi cũng linh đình lắm. Thợ trang trí trường đẹp đến nỗi suýt không nhận ra luôn, toàn bóng bay treo ngoài cổng, hoa lá các thứ. Mấy anh chị khóa trên cũng về nên trường đông nghịt người, bon chen mãi mới về được lớp. Vừa nghe cô bảo hôm nay được chơi thoải mái là mấy đứa trong lớp nó reo hò ầm ĩ cả lên. Bọn nó xuống sân đi hàng chỗ này chỗ nọ, nhìn mặt đứa nào cũng hớn hở. Thằng lớp trưởng ấy, nó thấy sân bóng một đám người bu lại thế là gọi mấy thằng con trai nữa ra cùng với nó xem có gì mà nhiều người thế. Lúc ra, nó chạy ngay đến chỗ cô rồi bảo gì đấy, xong lúc sau cô tập trung cả lớp lại. Hóa ra chỗ đấy đang tổ chức cuộc thi chạy tiếp sức, nó muốn tham gia nhưng điều kiện là phải có sự đồng ý của giáo viên với số học sinh tham gia nhất định nên nó mới bảo với cô. Từ đứa to mồm nhất đến đứa thể lực yếu nhất cũng thi nhau đòi chạy cho bằng được làm cãi nhau om sòm, cô phải ra mặt bọn nó mới thôi. Ban cán sự lớp mà không tham gia sao cho được, sau một hồi cuối cùng cũng ổn định lại được. Có đều năm nữ và nam, tổng cộng là mười người tham gia còn lại đứng cổ vũ ở ngoài sân. Lúc đầu thì chả có gì đáng nói cả, lớp toàn bọn thể lực “trâu bò” nên nhanh chóng bỏ xa mấy lớp khác. Gần đến lúc tôi chạy thì con Mai, đứa chạy đưa gậy cho tôi nó bị ngã trật chân giữa đường đua. Tôi hoảng quá hết nhìn nó lại nhìn đích, lớp khác chạy vượt lên cả rồi. Tôi đành chạy ngược lại đỡ nó dậy rồi dìu ra chỗ mấy bọn khác nó đỡ rồi nhanh tay cầm lấy gậy chạy đến đích. Ai cũng nhìn chằm chằm vào tôi bởi còn mỗi tôi trên đường đua. Bao nhiêu con mắt nhìn như thế thử hỏi xem ai không nổi da gà cho được. Tôi cắm đầu chạy thẳng về đích rồi đứng thở hồng hộc không ra hơi như vừa bị ma đuổi xong. Chơi cho vui là chính, chỉ là lúc đấy không biết nên cứ sợ lúc về bị bọn trong lớp nó chỉ trỏ này nọ, bởi đứa nào cũng cố hết sức mà mình lại làm đổ sông đổ bể hết. Đang mải nghĩ thì mấy đứa bạn nó chạy ra ôm chầm lấy, mang nước cho uống, xong cả lớp đều đứng vây xung quanh. Chưa kịp nói thằng lớp trưởng nó đã lên tiếng trước bảo không sao, đã cố gắng hết sức rồi, thua hay thắng cũng được, chơi vui thôi mà! Cả bọn nhìn nhau rồi cười, tôi cũng cười theo, bình thường nó nói năng thô lắm còn bây giờ nó lại nhìn rồi nói bằng cái giọng an ủi như thế thật sự không thích nghi cho kịp. Thay quần áo xong đi ra mấy khu khác chơi rồi đến cuối buổi nhà ai nấy về. Hôm sau đến lớp gặp đứa nào nó cũng gọi là “nhỏ hoa bìm bịp”, tôi biết thừa tại sao bọn nó lại gọi như thế nên cũng chỉ cười trừ cho qua. Một phần cũng là lỗi do tôi nên bọn nó trêu chọc tí cũng không sao, mấy tuần sau bọn nó quên rồi cái biệt danh này cũng bị lãng quên luôn thôi! Nghĩ trong đầu thì thế chứ nếu là bình thường không có lý do gì bọn nó gọi trêu tôi như thế là chuẩn bị sẵn sàng tâm lý ăn mấy phát đánh vào đầu là vừa! Lúc đầu gọi trong lớp còn đỡ chứ dần về sau là đi vệ sinh, trên đường về nhà hay bất cứ nơi đâu, bọn nó cứ bắt gặp tôi là cứ bật hết cái âm lượng lên gọi “nhỏ hoa bìm bịp”!!! Khá là khó chịu. Phải năn nỉ, ngạ gẫm, giận dỗi con bạn thân mãi nó chịu nói lý do thật sự bọn trong lớp gọi tôi như thế. Nó kể lại lúc Mai bị ngã giữa đường, bọn nó đứng ngoài nhìn thấy thì thất vọng lắm bởi cả lớp đều biết thua rồi, đang định quay về thì thấy tôi chạy đến đỡ nó rồi chạy đến đích. Bọn nó ngơ ngơ nhìn nhau rồi lại nhìn tôi. Thấy tôi cố chạy về đích thế mặc dù biết không còn giành được giải gì nữa thế là bọn nó mới nảy ra cái biệt danh như thế ý bảo tôi bình thường nhìn ăn mặc trông giản dị, tính hòa đồng dễ chơi, thân thiện nhưng một khi đã quyết làm gì phải làm cho đến cùng, không chịu bỏ cuộc giống hệt với ý nghĩa của hoa bìm bịp. Giờ nghĩ lại thấy đúng thật chứ, khi xưa lớp toàn mấy bọn văn vở, cãi tay đôi với cô còn thắng được chả là, tất nhiên sau đấy bọn nó được lên ngồi uống chè ăn bánh với thầy hiệu trưởng rồi. Hơn mười mấy năm trôi đi, nhà cao xe sang, đứa nào đứa nấy cũng thành đạt cả. Nghe con bạn kể lại thì mấy đứa nó sống sướng lắm, suốt ngày vớ được hợp đồng các thứ, đi nước ngoài suốt thôi. Hẹn có hôm chủ nhật đi uống cốc cà phê một đứa đến thì một đứa vắng, đi họp lớp chắc đứa nào đến cũng bị bọn còn lại cho leo cây cả thôi.

READ  Ý nghĩa hoa hồng song hỷ, bạn có biết?

Trả lời

Back to top button