Người nổi tiếng

Ai Là Ai Của Ai Webtruyen – Truyện Ai Là Định Mệnh Của Ai

Viên Hỷ nhìn cô ta, lạnh nhạtnói: “Ella, cô nói đúng, tôi giả tạo quá lâu rồi, nên lần này tôi không địnhtiếp tục giả tạo nữa. Tôi đến không phải để làm công tác hiến thận cho cô, tôichỉ đến đây xem, xem người như cô sẽ có kết cuộc thế nào. Quả nhiên, Thượng đếcuối cùng vẫn có chút công bằng.”Vừa nói dứt, người trong phòng đều đờ đẫn, Ella há miệng ra, sắc mặt trắng bệchnhìn Viên Hỷ. Hà Thích nãy giờ im lặng cũng bàng hoàng ngẩng lên, nhìn cô vớithần sắc phức tạp.“Viên Hỷ!” Bà Viên hét lên.“Tôi đang nghe đây, bà không cầnto tiếng như thế.” Viên Hỷ cười, tay bất giác nắm chặt tay Bộ Hoài Vũ hơn. Anhnắm chặt tay cô như cổ vũ, vòng tay quanh eo cô để giữ cô đứng vững.“Các người không cần nhìn tôi nhưthế.” Viên Hỷ nói, “Tôi đến đây để nói hết những lời trong lòng mình ra, Ellanói đúng, tôi có giả tạo, nhưng ít nhất tôi không đến nỗi trơ trẽn. Tôi khônglàm người thứ ba để nảy sinh tình yêu chó chết với người đàn ông đã có vợ, sauđó lại trơ trẽn sinh ra đứa con riêng. Tôi không vì muốn đền bù tội ác của mìnhmà bắt người vô tội chịu dằn vặt hành hạ. Tôi không vì tranh đoạt đàn ông vớingười khác mà làm một bản báo cáo giả để hãm hại cả đời người ấy. Tôi không vìđứa con của mình mà bắt một thai phụ mang thai bốn tháng phải bỏ đứa con đi đểhiến thận cho “người chị” vớ vẩn. Phải, tôi giả tạo, nhưng sự giả tạo của tôiso với sự trơ trẽn và ích kỷ của các người thì có là gì? Hả?”Bà Viên sắc mặt đỏ lên rồi táinhợt, cuối cùng bắt đầu run lẩy bẩy, cố vịn vào thành giường mới không ngãxuống. Ella tức điên lên, hét: “Viên Hỷ! Đó là mẹ cô! Cô dám…”“Không! Bà ta không phải mẹ tôi.”Viên Hỷ lạnh lẽo, “Bà ta là mẹ cô, là mẹ của Viên Thanh Trác, nhưng chỉ duynhất không là mẹ tôi. Với bà ta, tôi cũng không phải là con gái bà, tôi chỉ làmột công cụ để lợi dụng, là công cụ giống với ông bố đáng thương của tôi, bị bàta dùng để bù đắp tội nợ bà ta gánh phải.”Bà Viên dựa vào giường, chậm rãingồi xuống ghế, run rẩy nói: “Viên Hỷ, con không thể thế được!”“Tôi không thể?” Viên Hỷ cười to,một lúc sau mới ngưng lại, phẫn nộ nhìn bà, “Không thể? Khi bà yêu một ngườiđàn ông đã có vợ, sao bà chưa từng nghĩ bà không thể? Khi bà vì anh trai màphớt lờ tôi, sao bà chưa từng nghĩ là bà không thể? Khi bà lấy cái chết ra uyhiếp tôi, sao bà chưa từng nghĩ là bà không thể? Bà mở to mắt nhìn tôi vì ônganh trai khờ khạo mà bị Hà gia xua đuổi, bà có không thể không? Khi bố tôi làmviệc đến chết vì một thằng con không liên quan đến mình, sao bà chưa bao giờnói bà không thể? Khi bà nhìn thấy vợ chồng tôi lo lắng đau khổ sợ thai nhi cóvấn đề, sao bà chưa từng nghĩ là bà không thể? Hả? Bây giờ tôi không thể à? Saotôi lại không thể được?”Tâm trạng Viên Hỷ có phần mấtkiềm chế, đến phút cuối đã không còn nén nổi những giọt nước mắt.

READ  Nhạc Sĩ Thái Thịnh Là Ai - Tiểu Sử Tác Giả Thái Thịnh

Đang xem: Ai là ai của ai webtruyen

Xem thêm: Thầy Phạm Dương Châu Là Ai, Học Tiếng Trung Online Phạm Dương Châu

Xem thêm: Áo Khoác Free Size Là Gì – Quần Áo Freesize Là Bao Nhiêu Kg Mặc Vừa

Hà Thích đauđến nỗi không hít thở được, định bước lên an ủi nhưng lại thấy Bộ Hoài Vũ kéocô vào lòng dịu dàng dỗ dành, thế là rụt chân lại như một cái máy, chỉ nhắmnghiền mắt rồi quay đầu đi nơi khác.Bà Viên gục vào thành giường khócthất thanh, vừa khóc vừa nói: “Viên Hỷ, là mẹ có lỗi với con, đều tại mẹ, conhận mẹ ghét mẹ cũng được, nhưng chị con vô tội, con đừng oán giận nó.”Viên Hỷ vùi mặt vào lòng Bộ HoàiVũ rồi ngẩng lên nhìn mẹ mình: “Cô ta vô tội? Tại sao lại vô tội? Cô ta là kếttinh tình yêu vô sỉ của các người, cô ta mới là người đáng phải gánh chịu vềtội ác của bà nhất. Tại sao tôi không thể oán giận cô ta? Tại sao tôi phải cứucô ta?”Mọi người đều im bặt, chỉ cótiếng khóc nức nở của bà Viên.Viên Hỷ lạnh nhạt nhìn lướt mộtvòng, ánh mắt cuối cùng dừng ở Hà Thích, cô nhìn anh, vẻ lạnh lẽo trong mắtgiảm xuống, cô nói, “Lý do hôm ấy anh nói với tôi, tôi đã suy nghĩ rất kỹ, vẫnkhông được, vì anh vẫn quên một điểm quan trọng nhất, đó chính là anh cũngkhông yêu tôi.”Phải, anh không yêu cô, nếu yêuthì đã không vì ấm ức mà kết hôn với Ella; nếu yêu cô thì đã chẳng bỏ mặc cômột mình ở đây đau khổ mà không hỏi han chia sẻ; nếu yêu cô thì sẽ chẳng đề rayêu cầu ấy với cô.Hà Thích cứng đờ người, nhìn côchằm chằm.Viên Hỷ cười cười, ngước lên nóivới Bộ Hoài Vũ: “Xong rồi, em đã nói hết, chúng ta về, anh nhé?”Bộ Hoài Vũ lặng lẽ gật đầu, hạgiọng hỏi: “Có cần anh bế em không?”Viên Hỷ cười, lắc đầu, “Em tự điđược.” Nói xong bèn theo Bộ Hoài Vũ ra khỏi phòng bệnh. Cô cảm nhận được ánhmắt những người sau lưng đều nhìn theo bóng cô, nên bước từng bước rất vữngvàng, giống như đối với con đường tương lai của cô, mỗi một bước đều kiên địnhtiến lên phía trước.Ra khỏi phòng, đến hành lang bênngoài, cuối cùng khi mọi ánh mắt đã biến mất, Viên Hỷ mới cảm thấy cô bải hoảitoàn thân, không đợi cô nói, Bộ Hoài Vũ đã bế bổng cô lên.“Đã kết thúc rồi, phải không?”Anh cúi xuống khẽ hỏi cô.Viên Hỷ gật đầu, “Vâng, kết thúcrồi.”Bộ Hoài Vũ cười nhẹ, “Vậy sau nàyphải ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi sinh con cho anh, ông bà nội đã nghĩ ra têncho nó rồi.”Viên Hỷ cũng cười theo anh, đưatay ve vuốt hàng lông mày cương nghị và đường nét góc cạnh trên gương mặt anh,“Vâng, chúng ta về nhà sinh con. Bác sĩ nói bây giờ có thể biết giới tính nórồi, chúng ta có cần xem không? Em thấy hơi lo lắng, bố mẹ anh liệu có khinào…”Bộ Hoài Vũ nghiêm túc gật đầu,“Ừ, tư tưởng người già đều hơi cổ hủ.”Viên Hỷ không kìm được nỗi lo,hỏi: “Cũng trọng nam khinh nữ?”“Ừ.” Bộ Hoài Vũ gật đầu, nói ngắngọn: “Có điều từ khi chị dâu anh sinh đứa con trai thứ hai, mẹ anh đã lén nóivới anh không chỉ một lần, bảo chỉ ao ước nhét thằng cháu vào lại bụng mẹ nó đểđổi thành cháu gái thôi, con trai quá nghịch ngợm, hai thằng nhóc đã khiến haiông bà già muốn chết rồi. Mẹ anh đã bảo trước, nếu chúng ta sinh con gái thìđưa về quê cho ông bà chăm, nếu vẫn là con trai thì, xin lỗi nhé, bảo ba ngườichúng ta tự lo đi.”Viên Hỷ vùi đầu vào lòng Bộ HoàiVũ cười, nhưng nước mắt lại tự nhiên rơi ra. Cô cũng không dám ngẩng lên, chỉvòng tay ôm cổ anh thật chặt. Một lúc sau mới cố nén tiếng nấc, khàn giọng nói:“May mà có anh…”“Hử?” Bên ngoài quá ồn ào, BộHoài Vũ đã bế cô ra đến cổng bệnh viện.Cô vẫn vùi mặt vào lòng anh, ậm ừnói: “Em nói là em yêu anh.”Bộ Hoài Vũ ngẩn người, cười nhỏ:“Ngốc!”Ba tháng sau, Ella mất trong bệnh viện. Cô gửi lại choViên Hỷ một bức thư, nhờ cha mẹ nuôi đưa đến. Viên Hỷ không nhận, cô không muốnbiết Ella viết gì lại cho cô, cũng không hứng để tìm hiểu, với cô, Ella chỉ làmột người xa lạ.Bà Viên lại dẫn Thanh Trác về quê, Bộ Hoài Vũ đếntiễn, anh nói với bà cứ đợi một thời gian, có lẽ một hai năm nữa Viên Hỷ dầnquên đi rồi sẽ ổn, còn nói dù sao đi nữa Thanh Trác mãi mãi là anh trai của cô.Bà Viên nghe thế chỉ khóc, Thanh Trác nghi ngại nhìn mẹ, hỏi: “Mẹ, mẹ khóc gìthế? Tại sao chúng ta phải về? Tiểu Hỷ đâu?”Hà Thích về lại Mỹ, từ đó không còn tin tức gì nữa.Nhưng cô có gặp bà Hà trong nước một lần, khi đó cô đang bế con trai ra sân bayđón Bộ Hoài Vũ. Bà Hà trông tiều tụy hơn lần trước Viên Hỷ gặp nhiều, vết chânchim ở khóe mắt cũng không che giấu được nữa. Bà nhìn Viên Hỷ vẻ hối lỗi, bảobà rất hối hận, chính bà đã hủy diệt hạnh phúc con trai mình, tuy anh chưa baogiờ nói gì, nhưng bà biết, anh oán hận bà.Viên Hỷ cười nhẹ rồi lắc đầu. Hà Thích nói đúng, dù làElla hay bà Hà, vẫn không phải vấn đề của họ, mà là tình yêu của họ rõ ràng đãđi mất rồi, nhưng họ vẫn cố chấp muốn nắm giữ nó. Về sau, cuối cùng cô đã hiểura, còn anh, thì vẫn chưa.

READ  Ông Lê Trung Hưng Là Ai - Xứ Nghệ Thời Lê Trung Hưng

Trả lời

Back to top button